Mình dạo này 25032021

#relationship #self-development #inspiration

Hôm nay dành chút thời gian ngoi lên viết vài dòng.

Từ lúc mở cái blog này thì tất cả những gì mình làm là thỉnh thoảng đưa lên một số bài viết, chưa đoái hoài gì đến layout hay trang trí (dù mình rất muốn). Mục đích chính là duy trì thói quen viết, tuy muốn decor nhưng mà lại lười.

Gần đây mình bắt đầu làm bullet journal, gọi tắt là bujo (là gì thì thông tin ở đây nè). Từ tết thì có mua quyển sketchbook và một cái bút fineliner của unipin ngòi 0.7. Từ lúc làm bujo (một tháng trở lại đây) thì mình đã mua thêm rất nhiều loại bút khác. Số tiền chi cho mua bút với sổ chắc gấp mấy lần tiền mình mua sách năm ngoái. Nhưng nó cũng chứng minh cho sự nghiêm túc của mình với bujo. Đọc chia sẻ của nhiều người khi bắt đầu làm bujo, cả những người biết bujo mà không làm, mình thấy hai nhóm người này đều có chung những nỗi sợ như sau: sợ không theo được, viết task ra mà không làm theo được rồi bỏ, phí sổ, tốn thời gian trang trí. Mình cũng có chung suy nghĩ như thế, nhưng chẳng hiểu sao mình vẫn làm, và vẫn theo. Mình thấy việc trang trí chỉ tốn thời gian lúc đầu. Còn việc viết task ra để hết trước mặt theo tuần, ngày thực sự làm mình nhận thức được là có rất nhiều việc phải và cần làm. Nó làm mình cảm thấy mình không rảnh như mình tưởng, và thực sự phải kỷ luật thép với bản thân nếu đã xác định career path muốn đi. Không làm được một task không sao, vẫn có thể reschedule, miễn là khi mình ghi xuống thì mình phải có trách nhiệm với nó. Trước đây mình hay có suy nghĩ “biết những gì mình phải làm nhưng chẳng qua là không làm” rồi thấy thích thú vì sự quan sát này. Nhưng sau đó (hoặc giờ đây) mình tự hỏi, nếu chỉ quan sát và biết như thế mà không làm gì với nó thì biết cũng chẳng để làm gì. Và bujo là công cụ giúp mình phải hành động, phải làm gì đó. Không thể cứ theo nếp nghĩ cũ mãi được, đặc biệt là nếp nghĩ làm mình trì trệ.

Khi mới làm bujo thì mình rất khắt khe chuyện trang trí. Video đầu tiên mình xem về việc set up bujo có tiêu đề liên quan tới tối giản. Nghĩa là không phải trang trí một cái gì. Vì bujo nó tương tự một planner để mình keep track mình phải làm gì (nói đầy đủ thì gì đó liên quan past, present, future ấy :))) Hm thực ra cũng thích câu quote đó, để tìm rồi ghi vào đây cùng cho nó có tính minh hoạ :/ Đây rồi, là “track the past, organise the present, design the future”. Sau khi xem video đó một lần, mình xem những video khác liên quan tới bujo. Chủ yếu là về dụng cụ bút, layout trang trí. Mình biết là trên Youtube có ti tỉ video nói về chủ đề này, nên càng xem càng cuốn, may thay tìm được một channel và xem chủ yếu của chị đó (chị Amanda, không biết để link ở đây có ai quan tâm không nhưng mà mình bị thích để hyperlink khi giao bài cho học sinh mà phải chỉ nguồn :)) nhìn chuyên nghiệp dã man lol). Xem mất khá nhiều thời gian vì không phải xem một lần mà nhớ mà thích luôn, cái video mình xem nhiều nhất lên tới 5-7 lần (và hiện tại hoàn toàn có thể xem tiếp, vì lúc xem thỉnh thoảng mình mới chụp lại một số layout yêu thích). Tự chọn layout đẹp để làm cho từng tháng thì dễ, nhưng nếu muốn sổ đẹp thì các layout lại phải theo một theme cơ, tốn thời gian dã man :)) Bị giằng co giữa muốn sổ đẹp, hay tập trung vào phương pháp bujo hiehie. Nói chung mình chưa thấy tiếc một tí nào. Khá là hứng thú với phương pháp này, đã thế còn được doodle, không phải cầu kỳ vẽ lâu la, luyện chữ (kiểu calligraphy, shadow cho chữ). Coi như dành thời gian cho “vẽ” – một hoạt động ngoại khoá mà từ bé đến giờ mình chưa bao giờ tự làm (không tính giờ học vẽ ở trên lớp).

Bị cuốn vào bujo quá nên thời gian mỗi ngày của mình trôi qua khá nhanh. Vừa vì dành thời gian cho bujo, luyện chữ, vừa là vì thực hiện các task mình ghi trong đó. Mình rất vui vì thấy bản thân (có vẻ) đang hoạt động năng suất và stick to cái gì đó cho ra tiến độ. Ni cũng vui thay phần mình luôn (chắc do bận bujo nên mình không bám dính tán gẫu mè nheo). Bujo bản chất dùng như planner, nhưng mình lại thích cách phân chia từ năm, xuống tháng, rồi tuần, ngày. Mỗi mốc được thể hiện từ chung chung tới chi tiết khi lật từng trang khiến mình thấy nếu có một quyển nhật ký trên nền tảng bujo thì hay biết mấy. Nên mình đã mua thêm sổ, dự định làm cho 2019, 2020.

Làm từ 2019 vì đó là năm mình với Ni chính thức quen nhau. Ngoài giữ một quyển bujo 2021 đúng bản chất planner cho sự phát triển cá nhân, mình cũng định làm một couple bujo nữa như một quyển nhật ký năm thứ ba của bọn mình. Thực ra bujo cho 2019, 2020 mình vừa nhắc tới cũng là couple bujo 😀

“Project” đó mình kick off từ hai tuần trước. Mình không set deadline cho pj này, vì nó không phải ưu tiên của mình. Ưu tiên nhất trong ba quyển chắc là quyển couple bujo 2021, nhưng đây lại là quyển mình chưa làm gì (chưa bóc cả giấy nylon bọc sổ luôn). Còn quyển 2019 và 2020 thì mình đã trang trí được vài trang. Tuần trước mình dừng lại là do mình chưa mở được file log chat Messenger từ đầu của mình với Ni. Mình nhờ Ni tải về, và mình sẽ chọn những đoạn tin nhắn tiêu biểu để cho vào bujo. Chứ giờ tự nhớ lại ngày này năm xưa làm gì thì nghĩ cả năm cũng không ra. Mình phải nhờ Ni tải hộ vì mình không tự xem từ đầu log chat được. …Vì trong một lần dỗi nhau thì mình đã xoá log chat Messenger với Ni :(. Nghĩ lại đây vẫn là điều làm mình tiếc nhất trong mối quan hệ bọn mình. Xoá nồi lẩu (Youtube playlist chung) thì không sao (lắm), vì nồi lẩu mới có kể từ khi chính thức quen nhau, còn log chat có cả những tin nhắn đầu tiên lúc Ni bắt chuyện với mình, thế mà trong lúc không bình tĩnh mình lại không ngần ngại xoá :(. Nghĩ lại vẫn buồn thiu, chẳng tự xem được những tin cũ.

Hôm nay là ngày kỷ niệm hai năm của bọn mình. (Hm từ bọn thấy hơi chợ búa, nhưng từ “tụi” thì lại thấy giống miền Nam và giống cách dịch cô Lý Lan dùng cho Harry Potter, còn từ “chúng” thì khi như trẻ con và thân thiện quá mức…Nhưng vẫn muốn có một từ nào đó thay thế từ “bọn”…) Bọn mình tuy đang chiến tranh lạnh nhưng vẫn nói chuyện bình thường. Tối nay bọn mình sẽ gặp nhau để giải quyết, như mọi lần thôi. Trung bình một tuần một lần là lại có gì đó cãi nhau :(.

Dưới đây là một số facts về mối quan hệ của bọn mình, hm gọi là một số quan sát và cảm nhận của riêng mình cũng được, và mình muốn brief dưới dạng list. Trước viết ở một số nơi rồi nhưng chưa tổng hợp đầy đủ bao giờ, hoặc là nghĩ xong không ghi lại. List ở dưới cũng chỉ là một số điều thôi.

1 Mình cảm giác tình cảm mình dành cho Ni không bao giờ bằng được tình cảm Ni dành cho mình ở bất kỳ thời điểm nào (dù mình có cố).

2 Lúc mới quen (hình như là ở lần date thứ hai sau khi mình say yes), Ni nói một câu làm mình nhớ mãi và rất là yên tâm khi ở trong mối quan hệ (có thể là mình chưa có người yêu bao giờ nên với mình điều đó có ấn tượng rất mạnh, hm những ai có nhiều kinh nghiệm rồi thì có thể nghe nhàm rồi nhưng whatever). “Có vấn đề gì thì anh cũng muốn em chia sẻ với anh, nếu ở trong một mối quan hệ thì như work as a team, chuyện một người cũng là chuyện hai người. Anh không muốn là một người bạn trai tồi.

3 Yêu lâu thì người ta dễ trở nên luộm thuộm và thoải mái về ngoại hình hơn trong mắt người kia. Hẹn hò chẳng cần chải chuốt mặc đẹp gì, chỉ cần đi với nhau vô tư là được. Mình thấy đây là một điểm hay. Nhưng Ni mình có vẻ đi quá giới hạn :)). Bắt đầu từ việc đi dép lê ra đường (lại còn là dép đỏ – màu mình ghét :))), việc ngưng dùng nước hoa. Hình như có hai việc này thôi lol. Các việc khác xếp vào loại khác. Lúc đầu mình đã nhẹ nhàng nhắc đi giày, cũng nghe, sau thì thái độ kiểu anh làm gì thì chỉ “Thông báo tới em.” chứ không hỏi ý kiến hay làm theo ý mình nữa :)) (vừa tức nhưng cũng vừa buồn cười). Chuyện nước hoa thì sau khi ngưng một thời gian, mình bảo nhẹ nhàng là em thích mùi đó anh dùng lại đi. Xong Ni đưa mình lọ chiết cũ sắp hết (còn mấy giọt nhưng đủ ngửi) để mình tự ngửi :)). Lần khác mình lại nhắc, nhưng vẫn chưa order. Rồi trước hôm sinh nhật mình năm ngoái mình đã dặn khéo, định bảo order trước ngày sinh nhật em để đến hôm đó xịt, nhưng vẫn chưa order, cuối cùng là không kịp :), xong lại dỗi một lần nữa (hôm sinh nhật mình đã dỗi sẵn từ hôm trước vì chuyện khác, thêm lỗi kia thì càng tức kiểu cộng dồn), nhưng cuối cùng, đâu đó Ni đến đầu năm nay mới mua X(. Sau khi mua xong thực ra cũng không tự xịt, là mình xịt hộ X(. Sau nhiều chuyện như thế thì mình rút ra là đừng có expect Ni làm này làm kia, muốn gì thì tự làm! Và cái tự đấy phải là cái tối ưu nhất! Ví dụ như câu chuyện của mình muốn Ni dùng nước hoa, không chỉ dừng lại bảo nhẹ nhàng là anh mua đi, mà là mình tự cầm chai nước hoa đó xịt lên người ông kia để mình tự ngửi TT.

4 Trước đây mình chăm dùng tẩy da chết môi. Sau khi quen Ni thì mình không tốn tiền mua, hay thời gian để tự làm tẩy da chết môi nữa. Vì mình học Ni bóc da môi. Nói cách khác, Ni là người truyền cảm hứng cho mình bóc da môi hằng ngày. Áo lúc nào cũng chi chít da chết đã bóc ở môi. Tay làm việc ở bàn phím máy tình thường trong tình trạng một tay gõ (hoặc lướt), một tay bóc da môi :/ Mình hay mặc quần áo đen, nên nhìn da chết rất rõ ở áu quần :/

5 Bọn mình đã đi Đà Nẵng, Hàn Quốc, Đà Lạt, Phú Quốc, Cam Ranh, Phan Ranh cùng nhau. 2018 đi Malaysia cùng nữa, nhưng chung chuyến của đội quidditch, không phải riêng. Lần đi Hàn Quốc cũng là đi chung với đội quidditch, nhưng phần lớn thời gian mình đi lẻ với Ni.

6 Ni truyền cảm hứng cho mình hằng ngày, là mentor cả trong cuộc sống lẫn công việc của mình. Tuy không support về chuyên ngành, nhưng Ni làm rất tốt trong việc chia sẻ kinh nghiệm cho sự nghiệp, kỹ năng sống.

7 Thật may là Ni thích nấu ăn. Hm thích thì không hẳn, nhưng Ni kiểu đã bắt tay vào thì phải nấu ngon nên rất kỹ tính trong nấu ăn.

8 Ni gọi mình là Cục Bín. Ni hỏi có biết từ cục trong từ gì không, mình bảo cục cức chứ gì :)), sau khi cười phớ lớ, Ni bảo là trong từ cục vàng, ám chỉ rất quý <3.

9 Nhiều lúc Ni bận học/ ôn thi mà tối không gọi để buôn lâu được thì vẫn cố dành khoảng 15 phút ra nói chuyện với mình (coi như giải lao). Nhưng mình hay trêu Ni là nói chuyện gì toàn như template chả có gì mới :)) (mình bị nhạy cảm với cliché, có thể vì khi làm luận thì tối kỵ cliché :)) nhưng trừ việc nói chuyện với người thân và gần gũi nhấttttt). Template của những cuộc video call đó toàn là (đoạn sau đây sến đấy có thể bỏ qua không đọc nhé): mình hỏi Ni ăn gì cho sáng trưa tối :)), mình đòi Ni chu mỏ cho mình xemmmmm, Ni tập nháy mày nhanh (Ni không làm được nhanh và nuột như mình nên kỳ cục cực kỳ, nháy mày cho nó di chuyển lên xuống nhưng thực chất toàn nháy mắt, Ni bảo nhìn như động kinh :))), mình nghịch sticker hay background của app gọi, mình đòi Ni nói những câu mình thích nghe, mình hỏi Ni sao lại yêu mình, mình bắt nạt Ni (trò bắt Ni làm gì đó không thì mình sẽ có điều kiện ý), vân vân và mây mây. Vèo một cái hết 15 phút, những hôm bận thì không được bôi nên mình biết điều. Gọi xong thì Ni còn học tiếp một tý rồi mới đi ngủ.

10 Mãi khoảng một năm sau khi mình mở wordpress này (hồi đó chưa quen Ni), thì mình mới để ý avatar tài khoản mình có cả Ni trong đó. Ảnh này chụp khi cả đoàn đội quidditch đang ở một cái cầu (đi chơi chỗ rừng hay gì đó có nhiều cây ở Malay). Ai đó chụp mình ngoảnh lại, đi đằng trước mình là Ni :D.

Định viết tiếp vì có thể viết tiếp, nhưng mất thời gian thêm (mà lại có nhiều thứ khác phải làm) nên mình sẽ để một số ảnh ở dưới minh hoạ, vì các post trước của mình chi chít chữ chả có ảnh mấy. Dừng ở số 10 cũng đẹp rồi nhỉ 😀

Ảnh này chụp ở Big Dog Homestay – Phan Rang tháng 2/2021.
Caption như trên, mình nháy mấy phát.
Ảnh chụp ở đồi cát khi đi chơi ở Tanyoli (nơi đây mình đã làm rơi chìa khoá xe máy thuê của người ta vì mải lộn :(, cũng chuyến đi Phan Rang tháng 2/2021
Caption như trên.
Ni có tình yêu vô bờ bến với tushy.
Ảnh này chụp trong chuyến đi Phú Quốc tháng 1/2021. Mình câu được cá còn Ni thì không. 1-0!

Một số ảnh từ máy phim Polaroid, nhưng chụp ngoài trời nắng nên đen sì :/. Phú Quốc 1/2021.
Chúng ta chẳng bao giờ nhìn về một hướng :/. Phú Quốc – 1/2021.
Checkin rồi đi dạo biển thôiiii. Phú Quốc 1/2021
Sống như những đoá hoa. Phú Quốc 1/2021.

Sang năm thứ ba sắp tới sẽ có nhiều chuyện xảy ra và đòi hỏi sự trưởng thành hơn rất nhiều của hai đứa. Mình không viết trước tương lai được nên hẹn ngày này năm sau có một bài tổng hợp sau ;).

2020년08월10일

Cuối tuần này thi “lên lớp” lớp Yoga 200h mà mình bắt đầu học từ 27/6. Cũng là lúc thi kết thúc khoá học, lấy bằng cho những ai chỉ đăng ký học 100h.

Hôm qua đã rủ thành công Ni tập Yoga để mình hô. Hô thử cho Ni tư thế Ardha Uttanasana (gập nửa người). Hai chân song song với nhau và rộng bằng hông, thân người cúi gập về phía trước, 10 đầu ngón tay chống xuống sàn (để trợ lực cho chân). Ai cứng cơ đùi sau thì có thể trùng gối, hướng bụng vào đùi là được. Điểm mấu chốt của tư thế này là toàn bộ cột sống được kéo dài, lưng dãn ra, không được tròn/ gù (đặc biệt phần lưng trên).

How to Do Half Forward Bend (Ardha Uttanasana)
(Ảnh: Google. Thoải mái hơn thì có thể thu cằm về ngực một chút để cột sống từ xương cụt tới đốt sống cổ là một đường thẳng)

Với những người ít khi tập dẻo như Ni (một phần vì Ni là con trai) (nhân tiện, nói câu này dễ kiểu mình gián tiếp đồng ý với quan điểm Con trai = không tập dẻo bao giờ ý nhỉ, nhưng mà không ạ, nên mình dùng từ “một phần vì” có đỡ prejudice hơn “vì” không?; dù sao thì chắc vì cái label “phái mạnh” nên “phần lớn” con trai sẽ thích tập những gì làm lên cơ (co cơ), và hầu như không đầu tư tập giãn cơ như cách họ tập co cơ (hay còn gọi là tập dẻo). Giãn cơ ở đây theo nghĩa không chỉ là một bài cool down sau khi tập co cơ, mà đây là bài tập đối ngược với co cơ, và muốn khoẻ đều nhiều mặt thì phải tập đều các mảng, chứ không phải chỉ coi nó là bài cool down thư giãn một vài phút sau mỗi buổi tập. Thôi mình hơi lạc đề rồi, sẽ có bài về “Tại sao bạn lại nên tập Yoga” sau, quay lại chủ đề chính-)

Khi thấy lưng trên của Ni tròn, mình hô “Nâng ngực lên”. Sau khi nghe lời hô thì Ni gù lưng thêm. Mình bảo Ni hiểu sai nghĩa từ nâng ngực. Ni bảo “Nếu em hô ưỡn ngực thì anh sẽ hiểu. Còn vì thân người đang song song sàn, nâng lên thì khoảng cách từ ngực đến sàn phải dài thêm (…)”. Rồi Ni còn mô phỏng ở mặt phẳng khác (khi đứng thẳng, Ni có hiểu “nâng ngực” là kéo dài cột sống, còn khi thân người song song sàn, “nâng ngực” của Ni là gù lưng thêm, để khoảng cách từ ngực tới sàn dài hơn) để chứng minh là Ni có lý. Lúc đấy mình thấy hơi có lý rồi, nhưng mà mình vẫn cố chấp cãi lại “Anh nâng ngực thì ở mặt phẳng nào cũng là hành động ý chứ, ngực nhấc lên gần cằm”. Ni vẫn điều khiển được “nâng ngực kéo dài cột sống”, chỉ là lúc đầu mình dùng từ không rõ ràng nên Ni chưa thực hiện, còn mình thì học được bài học về việc dùng từ vựng rõ ràng, không được đa nghĩa, để hô cho nhiều đối tượng. (À mình còn nợ Ni lời xin lỗi và cảm ơn ạ :().

Trong khi học ở lớp thì cả lớp đều có thời gian tập Yoga rồi, nếu ai chưa thì qua quá trinh học (100h rồi mà) cũng quen với “vocab” lời hô trong Yoga để thực hiện theo. Ni là người chưa bao giờ tập Yoga, nếu mình chỉ hô “Nâng ngực” khi thân người Ni đang song song với mặt sàn, việc Ni gù lưng thêm để ngực cách sàn một khoảng cách dài thêm là hoàn toàn có lý.

Mình nghĩ cách sửa khi hô bất kì hành động gì sẽ là kèm theo hình dáng/ tác dụng sau khi thực hiện hành động đó nữa. Ví dụ, nên hô là “nâng ngực lên để kéo dài lưng trên/ cột sống“, hoặc “nhấc ngực tiến về phía cằm để tránh gù lưng“, hoặc có cả hình dáng và tác dụng trong cùng một câu hô.

Thầy cũng bảo phải rất cẩn thận với lời hô của mình, vì nếu học viên hiểu sai (ý mình) thì là lỗi ở mình, mình dùng từ đa nghĩa hoặc không rõ ràng thì mới dẫn đến học viên hiểu sai (ý mình), và nên nghe học viên giải thích, từ đó rút ra bài học cho bản thân, hoàn thiện cách mình dùng từ hơn.

Nhân tiện, mình cũng không thích cách dùng từ này của thầy, nhưng mà mình chưa comment cho thầy, một phần vì có thể ở lớp học viên đều hiểu ý thầy, và mình tự hỏi liệu comment của mình có tính chất bắt bẻ không nhỉ. Thầy nói câu này nhiều và từ lâu, khi đi dạy lớp (trước mình có học lớp phong trào của thầy nữa), và ở lớp HLV. Là khi thầy bảo “đầu gối thẳng hàng cổ chân” (trong tư thế gập gối, mình hiểu ý thầy là cẳng chân vuông góc sàn), hoặc “vai thẳng hàng cố tay” (khi tập Plank) (mình hiểu ý thầy là toàn bộ cánh + cẳng tay vuông góc sàn).

Mình không thích cách nói này vì qua 2 điểm thì luôn có 1 đường thằng đi qua mà (định lý gì trong toán ý nhỉ không nhớ nữa). Riêng mình sẽ không chọn cách hô đó, mà sẽ hô là “cẳng chân vuông góc sàn” (với tư thế co gối), và “toàn bộ tay vuông góc sàn” (với tư thế Plank). Như đã nói ở trên là có thể vì học viên đều hiểu ý thầy nên thầy mới giữ cách hô đó bao lâu nay, nhưng với mình thì khi ai đó nói “A thẳng hàng với B”, mình sẽ thấy cách dùng từ không rõ ràng, vì mình lại nghĩ đến định lý qua 2 điểm thì luôn có 1 đường thẳng đi qua chúng :D. Mình sẽ coi đây là một “nhảy cảm với cách dùng từ” (như cách anh bảo mình, thực ra mình không nhớ chính xác hôm anh nhắn mình là gì, nôm na là thế).

Chốt lại thì xin lỗi và cảm ơn Ni đã cho em cơ hội học về cách dùng từ ạ, may không phải là đứng lớp thật chứ nếu vừa đi dạy đã cãi nhau với học viên về cách dùng từ có mà mất việc ngay ý.

2020년08월06일

Mình thấy quá trình làm luận để ra một ý tưởng, nó giống kiểu đọc sách một đống sách, rồi kiến thức còn lại chỉ khoảng 1/10 chỗ đó. Bản chất phải rất khác rồi, thì khi cho ra một bài viết cuối cùng nó mới có chất khác như thế, và chất khác đấy là rơi vãi còn lại từ chất khác rất lớn từ đầu thôi.

2020년06월25일

Hôm chủ nhật mình định đi chạy bộ, đi bộ qua tầng 3 thấy ông cũng chuẩn bị đi bộ. Thế là hai ông cháu đi bộ cùng nhau. Mấy hôm nay cũng dậy sớm đi bộ với ông.

Chắc hơn một năm rồi mới đi bộ đều với ông. Từ đầu năm 2019 (lúc còn lạnh). Không nhớ lý do ban đầu đi bộ với ông là gì, nhưng có một lý do là để mình có cớ không đi đạp xe sáng sớm với ai kia nữa (vì toy ngại you ạ), vì trùng lịch đi với ông rồi :P. Được một thời gian thì lại ngủ lười nên không dậy sớm đi bộ nữa thì phải.

Lúc nào mới đi bộ mấy bước ra khỏi nhà ông cũng bắt đầu kể routine hồi sáng. “Hôm nay 4h18 ông dậy, rồi tập thể dục 10 phút trên giường này, rồi tập trong phòng này, rồi đi đun nước này bla bla…”

Hôm nay, đoạn ông đang kể hôm nay mấy giờ dậy, thì chỉ đằng trước “Cái xe kia hôm nào cũng ăn sáng ở đây” (xe đằng trước đối diện với quán cháo/ bánh đa cua của hai chị em nhà ai đó mình không nhớ tên nhưng hình như có họ hay hàng xóm hay cùng làng với nhà mình). Ui đi với ông mấy hôm mình chẳng để ý gì.

Nếu không có cuộc hội thoại lâu (hai ông cháu cùng nói về chủ đề nào đó), thỉnh thoảng ông sẽ nói mấy fact liên quan đến đi bộ để gợi chuyện tiếp. Ví dụ, ông bảo đi bộ có người nói chuyện nên quên cái mệt. Lúc thì lại bảo “Mày đi với ông nên chắc phải đi chậm. Còn nếu đi một mình thì được đi nhanh.” Mình cười cười bảo “Đi chậm cho thở sâu ạ. Thầy bảo phải hít thở sâu như rùa để sống lâu như rùa!” Ông cũng cười “Ừm.!”

Ông bảo nhà ở đấy nên đi bộ không gọi được ai, vì người ông quen thì hoặc là bên kia đường, hoặc đi rất sớm. Thỉnh thoảng gặp người quen đi sẵn trên đường. Cảm giác ông cứ đợi đến lúc gặp người quen để cất câu chào LOL.

Có một ông hơn tuổi ông thì phải, phải chống gậy, bị bệnh gì đó nên đứng hai chân cứ run lẩy bẩy. Hai ông chào nhau xong (tay bắt mặt mừng, động viên nhau đi bộ cho khoẻ tuổi già các thứ), ông quay qua mình bảo “Cũng không biết là ai đâu, nhưng cứ chào thôi!”. Haha, hai hôm mình đi với ông đều gặp ông này. Chắc bình thường ông đi một mình cũng gặp nên chào nhau mới vui thế.

Hôm nay có một cô đi từ đằng sau vượt lên, bắt chuyện “Ông có cháu gái đi bộ cùng sướng thế.” rồi đi thẳng tiếp luôn. Ông quay sang “Ừ!” để trả lời. Để cô ý đi lên mấy bước nữa đủ xa, ông quay sang mình, một tay che miệng bảo “Thực ra không quen, nhưng cứ chào hỏi tầm phào thôi, thế lại vui!”

Mình biết ông đang chuẩn bị so sánh với bố ha ha. Hôm qua bố, ông, với mình xuống tầng 1 chuẩn bị đi thể dục cùng lúc. Bố đi chạy trước, không nói gì với hai ông cháu. Hôm kia thì bố chạy sau, lúc chạy qua chỗ hai ông cháu mình đang đi bộ thì cũng không nói gì, đoạn chạy về cũng lại vượt qua chỗ hai ông cháu nhưng cũng không nói gì.

Hôm nay gặp bố đi chạy (lúc hai ông cháu đang đi về thì gặp bố chạy lượt đi, đối diện bên kia đường), mình mới “Hello bố.” cũng khá to, nhưng bố mải chạy không nghe thấy thì phải, cũng không quay ra. Nhưng mình cá là đường bé, chỉ cần bóng người quen quen đi đối diện mình là biết là ai rồi. Chắc có ông nên bố ngại chào lol? Tháng trước mình chạy bố vẫn chào mình mà (vì mình cận nên bố nhìn thấy mình trước thì chào trước). Mà thực ra không phải kiểu chào nói hay vẫy tay gì, là mình cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình đối diện, qua khoé mắt mình thấy quen quen (và cũng sẵn tâm lý là bố đi tập giờ đó kiểu gì cũng gặp), nên mới quay đầu sang nhìn. Mà nhìn không thì cũng không rõ ai, phải nheo mắt một lần nữa thì mới thấy đấy là bố, rồi mới “Bố!” một câu.

Mình hay gợi chuyện về bố nhất vì ông với bố hay bất đồng quan điểm (ở hầu hết mọi thứ luôn), hai ông cháu toàn nói chuyện kiểu joke về mối quan hệ.

“Ông ơi giờ bố cháu toàn gọi ông là ông à?”

-“Ừ thì gọi thay chúng mày.”

“Lần cuối bố cháu gọi ông là bố là từ bao giờ ạ?”

-“Chả nhớ he he.”

“Hôm nay bố mày không chạy thẳng mà chạy đường này à!”

-“Ớ cháu không nhìn thấy, chắc bố cháu đi tập chỗ chợ Đồng Dinh ý. Còn có hôm đi chạy lâu thì chạy đường khác.”

“Ông ơi hồi xưa bố cháu có ít nói không?”

-“Có, từ bé. Đấy gọi là tiết kiệm, à không những tiết kiệm mà còn hà tiện.”

“Ha ha!”

“Bố mày khoan cái bơm nước trong nhà mà không tính. Máy bơm dọc từ dưới đất lên thế thì phải một lực rất mạnh. Mà đường thẳng dốc như thế. Lẽ ra thử một tầng thôi để xem nước có lên được không, đây lại khoan cả năm tầng. Không hợp lý! Mà nói thì lại bảo thủ bla bla”

“Sen của ông lên lá rồi đấy.”

-“Úi thế ạ. Ông có bảo bố cháu là ông trồng sen không?”

“Hơ không.”

“Bố cháu xem bình sen của ông bao giờ chưa?”

-“Chưa.”

“Ông trồng sen ở tầng 3, khách vào người ta sẽ thấy. Bố mày trồng sen trên tầng 5 không hợp lý, chẳng ai thấy, ai đến lại phải giới thiệu người ta mới biết.”

=))

Hôm chủ nhật mình bảo ông tháng sau cháu thuê nhà gần chỗ làm đi làm cho tiện, đi xa về mệt cháu chẳng làm được gì, về chỉ muốn ngủ. Ông bảo ừ, đi xa, thuê cách bao xa bla bla. Nói chung là không phản đối mà chỉ hỏi han.

Đoạn đi bộ về thì đi qua vườn của bác Hảo (con gái cả của ông). Cũng thấy xe bác Hảo ở đấy nên mình bảo ông rủ ông vào vườn xem. Ông lúc đầu không định vào nhưng mình bảo thế nên cũng vào. Mình nhớ năm ngoái đi bộ với ông cũng rủ ông vào rồi. Nghĩa là lần này không phải lần đầu tiên. Nhưng mà lúc đi vào, gặp mấy bác làm vườn bên cạnh vườn bác Hảo, lại thấy một cuộc hội thoại y hệt năm ngoái vang lên, ôi thực sự là y hệt :)). Rằng là bác Hảo giới thiệu với mấy bác kia “Bố em đấy, cụ chưa vào đây bao giờ, cũng không cho em làm vì mệt rồi nắng nôi, nhưng em cũng bảo là chỉ làm sáng thôi còn ngày thì trông cháu thì cụ mới.” Xong lại đến giới thiệu mình, ối dời tâng bốc lên mây xanh, thấy tội lỗi với những lời đó ghê.

Rồi đi vào trong vườn bác hái cho lá mơ với mớ rau muống bác hái sẵn rồi. Ông khoái rau muống cực kì, mà nhà chỉ có rau dền, khoai, mùng tơi, ông không thích, mình cũng thế. Không rau nào bằng rau muống!

Cả đi cả về chắc là 1,5km. Đi hết nửa tiếng. Với tháng 5 tập trung tập (hầu như hôm nào cũng chạy 5-6km) và để thiếu ngủ (cứ sợ dậy muộn thì lỡ mất buổi chạy sớm nên thấp thỏm) thì 20 ngày đầu tháng 6 này mình tập thể dục được 3 lần, còn sáng nào cũng ngủ dậy muộn. Nếu challenge cho tháng 5 là chạy hằng ngày thì sang đến tháng 6 mình lại muốn cơ thể được ngủ đủ. Thiếu ngủ lâu lắm rồi. Bắt đầu quay lại guồng thôi. Đi bộ chậm, vừa từ từ không có gì là extreme, vừa được dành thời gian với ông. Nếu mà vẫn thiếu ngủ thì vừa đi có thể vừa nhắm mắt nữa!

Có hai hôm productive là sau khi đi bộ với ông về thì mình đi chạy. Không nghe nhạc luôn (ôi chạy không, và không nghe nhạc là kì tích với mình!) Sáng nay chạy 20 phút thì phải.

Đang khá là háo hức không biết nhịp sống của mình sau khi thuê nhà sẽ như nào. Vì dự định đi bộ đi làm nên sẽ không thể chạy được. Vì chạy toát nhiều mồ hôi, về lại muốn tắm, mà tắm xong lại đi bộ đi làm lại toát mồ hôi thì tắm phí lắm. Chẳng lẽ cứ chạy rồi đi bộ đến công ty “tắm bằng điều hoà”?…

2020년04월28일

#randomwriting

1. Mẹ với mình dỗi nhau từ tối thứ 6. Mình hỗn. Mẹ trả lời cứ không đúng trọng tâm câu hỏi mình hỏi, thay vào đó là bàn về cách nghĩ của mình. Xong mình lại nói to nhắc lại câu hỏi. Vẫn không trả lời đúng câu hỏi mình hỏi. Lại được Cún đang làm trứng chem vào thái độ của mình. Càng tức. Kết thúc cuộc hội thoại là “Từ giờ cấm nói, nói vả vỡ mồm. -Ờ. Nhớ nhé.”

Chủ nhật mẹ bóng gió, nói vu vơ (đoạn chị Hiền lấy hai can rửa bát để lên xe, mình thấy đấy là mẫu mới nên hỏi “Sao chị không lấy mẫu cũ cho nhiều.” Mẹ trả lời là “Vì […]” gì gì ý nhưng mình không nhớ) ý là đang trong hội thoại với mình rồi nhưng mình ngó lơ. Lúc trưa gọi Cún lên ăn cơm thì mẹ gọi cả mình nữa vì có anh đến chơi. Tiếng “Hằng ơi!” nghe lạ cực vì lâu lắm rồi mới được nghe mẹ gọi. Bình thường chỉ nghe gọi “Cún ơi!”, theo sau đó là những tiếng gõ cửa triền miên vì Cún nó ở trong phòng khoá cửa. Hôm nào đi làm về mẹ cũng làm việc này đầu tiên.

Thấy tiếng “Hằng ơi!” lạ vì bình thường mẹ không ở xa mình đến mức phải gọi như thế. Nếu mình ở nhà (ở trong phòng) thì mẹ mở cửa phòng vào luôn, nói gì nói luôn với mình, hoặc vào nhìn/ lườm một cái (xem mình đang làm gì) rồi ra, không cần gọi làm gì :D. Muốn nói gì với nhau thường thì đến tận nơi mặt đối mặt nói luôn ấy. Cái sự nhìn nhau thay cho lời chào rồi. Nói mới nhớ, mình đi đâu về thì có chào ông chào bà chào bố chứ chẳng bao giờ chào mẹ. Nghe hơi kiệm lời nhưng mà chẳng mối quan hệ nào đặc biệt như này. Chào ông, bà, bố vì sau khi chào thì chẳng bao giờ có thêm cuộc hội thoại nào. Còn với mẹ thì khác. Chỉ cần gặp mẹ là đã có chuyện tám rồi :D.

2. Tối hôm qua rủ anh đi ăn phở. Đoạn nói chuyện dở hơi với nhau. Cứ lúc nào ở cạnh nhau nói chuyện dở hơi, tưởng như hai đứa không dừng cười được giây phút nào. Đứa này đang không cười nhưng nhìn đứa kia đang cười thế là lại cười theo, dù chẳng đang pha trò gì cả. Lúc này là đang ở quán chè 156 Lò Đúc.

Flashback một tí, trước khi ăn chè thì vừa ăn ở Phở Thìn 13 Lò Đúc. Quán đông. Chọn hai chỗ ở sát tường, sau lưng quẩy nấu phở. Mình không nhớ lúc đấy như nào, nhưng nôm na là mình vừa cho thìa phở (đương nhiên có thêm chút nước) vào miệng ăn, rồi tự dưng nói hay cười gì đó thế là miệng mở ra, lúc này lại đang cúi đầu xuống (kiểu đang ăn phở thì đầu cúi xuống nhìn bát phở ấy), rơi nước ra ngoài (ở quán chè mình paraphrase với anh là “xối xả nước” :))). Không ngậm mồm kịp, ướt quần một tí. Trong lúc mình vội lấy giấy lau thì lạ là thấy anh vẫn đang ăn tiếp như hề có chuyện gì xảy ra. Cá là qua khoé mắt ai ngồi bên cạnh mình cũng sẽ nhìn thấy, huống hồ lúc ý anh còn đang quay sang nói chuyện với mình mà. Ông tỉnh bơ như không làm mình càng buồn cười. Mình đã gặng hỏi “Anh vừa nhìn thấy gì?” nhưng mà anh giả bộ nhìn quanh nhìn tranh mắt đảo mọi nơi trừ việc nhìn vào mắt mình. Xong anh còn kìm nén không cười cơ, buồn cười quá đi mất. Quán đông, ai ăn xong thì đứng lên về luôn chứ không ai nán lại tán gẫu cả. Mình cũng cố ăn cho xong, không pha trò với anh nữa. Sau đó anh rủ đi ăn chè. Ở quán chè thì mịnh lại lôi chuyện ý ra nói. Chuyện dở hơi xàm xí nhưng mà làm mình cười, vui.

Ở quán chè. Đoạn mình bảo anh diễn lại “chuyện” ở quán phở và anh là nhân vật chính, tức người sẽ diễn lại đoạn “xối xả nước”.

Em làm đi, em là nhân vật chính mà.

-Không, anh làm đi, em là đạo diễn.

Em chỉ là nhân vật chính của đời mình thôi.

-Thế anh làm đạo diễn cho anh làm nhân vật chính đi.

Không. Anh mà làm đạo diễn thì anh đã cho đời anh dễ hơn như này rồi.

Chỉ là một đoạn hội thoại đùa thôi mà như thật ý nhỉ. Lúc đấy mình đã nghĩ nếu cuộc đời mình khó hơn thì ý chí, động lực thôi thúc mình có khác bây giờ nhiều không nhỉ. Thay vì tốn thời gian nghĩ làm gì để giết thời gian thì mình sẽ đạo diễn cho đời mình như nào nhỉ? Nhiều thử thách hơn à? Lại nghĩ đến hoàn cảnh của bản thân luôn được bố mẹ chăm lo đầy đủ, còn mình thì đang đổ lỗi cho bố mẹ chẳng tạo thử thách cho bản thân (???). Nói ngắn gọn ra thì là đang không biết trân trọng những gì mình đang có, không dùng nó làm đòn bẩy để làm những thứ khác đó. Người ngoài có thể nghĩ là điều kiện/ hoàn cảnh mình đang ở trong thì có thể làm bao nhiêu thứ có ý nghĩa thay vì than chán luôn ấy. Ví dụ là có bố trồng rau rồi, đến bữa chỉ việc lên hái rồi xuống nấu ăn, vừa tươi vừa sạch, nhưng mình không làm. Đồ ăn các bữa cũng là mẹ với bà nấu sẵn. Đi làm nên ở nhà Cún thổi cơm rồi. Sáng mẹ dậy sớm nấu ăn cho nhà nên cũng cắm cơm luôn cho mình. Thế mà mình lại nói là vì đồ ăn sẵn, đến khi ăn mình không kiểm soát được đó :(. Rau củ quả thì luôn là mẹ mua, hoặc được cho rồi để tủ lạnh. Nói mình chẳng phải làm gì, chỉ việc tận hưởng không hề sai tí nào. Và đến việc dọn phòng mình cũng lười. Nghe hơi vô lý khi với điều kiện như thế mà mình chẳng thấy vui hay tận dụng hay trân trọng nhỉ… Thế mà…

Lên bếp mà sắp xếp thì bề bộn lắm. Nhà đông người, cũng hay có “cỗ” (trong phạm vi đại gia đình thôi), với ông cũng thích kiểu phô trương nhiều đồ ấy. Mình lên bếp nhưng không bao giờ muốn ngắm bếp. Chỉ lên ăn, nhai. Quá nhiều đồ, dọn đi không được, nhìn đã chóng mặt. À thế mà mình còn mới đặt lò nướng, bắt đầu sắm dần đồ làm bánh ý. Lại thêm đồ. Nhưng mà mong việc này làm mình ở trên bếp nhiều hơn. Làm xong bánh thì tiện lau bếp. Lau thôi, dọn không nổi. Vì với mình đồ đấy không cần, nhưng với người khác trong nhà đấy lại là đồ cần. Không gian sống chung mà nên biết thân biết phận.

Link đến một không gian riêng khác là phòng riêng mình có thể dọn, thế mà mình vẫn có cái mà than, sẽ viết ở post khác.

3. Dạo này buồn ngủ khá sớm, tầm 10-11h. Không còn mất ngủ hay thiếu ngủ, không còn cần nghe audiobook mới ngủ được nữa.

4. Sáng hôm qua mẹ mặc áo xanh navy anh tặng hôm 8/3. Đẹp cực. Mẹ mặc màu này đẹp, cũng hợp với màu xanh nữa. Tự dưng đang viết đến đây thấy bố cũng hợp màu xanh navy (nghĩ đến lúc bố mặc T-shirt quidditch AQC’17). Những người quan trọng với mình đều hợp xanh navy nhỉ? Anh thì là nguyên một cây xanh navy rồi :D.

5. Ở toà công ty mình thuê, các tầng dưới đều dừng thuê rồi. Từ sau dịch đi làm lại là vào toà nhà phải tự mở cổng. Không có bảo vệ. Mấy hôm đấy trời mưa nên mình đi thang máy cho đỡ ướt cầu thang bộ (công ty ở tầng 5). Lúc về thì cũng phải tự sập cửa cuốn, mở cổng, dắt xe ra khỏi cổng, xuống xe đóng cổng rồi mới được nổ máy bon bon đi.

Lúc từ văn phóng đi xuống, mấy hôm trời mưa (thứ năm, sáu tuần trước) mình không đi bộ nữa (vì vắng vẻ, sợ ma (?)). Nói chung là lười. Hôm qua đi bộ lại rồi. Đi qua thì thấy chủ nhà vẫn bật điện các tầng. Khỏi sợ nữa.

6. Hôm nay (thứ ba) nắng. Nhiệt độ chưa đến mức oi bức như mùa hè nhưng mà nắng cũng chói chang. Mình mặc hai áo: T-shirt Big Bulls với áo dài tay ở ngoài. Hoạt động một tí là lấm tấm mồ hôi rồi. Mà ngồi văn phòng thường thì mỗi hai tiếng mình sẽ đứng lên đi vào phòng ngủ (cho xa chỗ văn phòng) vừa là đi vệ sinh, vừa là để nán lại giãn cơ chạy nhảy khoảng 3 phút cho gọi là hoạt động sau tận 2 tiếng ngồi ì.

7. Đến giờ ăn trưa. Nay chỉ mang hai quả chuối. Không muốn mang đồ ăn vì nhiều lý do. Một trong số đó là không muốn động chạm rửa bát, phiền. Và từ đợt hết nước rửa bát Minh Hồng thì quên ngỏ lời chị Phương nên chị mua nước rửa bát mới rồi. Vì bình thường mình có mang đồ mặn đi thì ăn xong cũng không rửa ở công ty (dù có Minh Hồng). Vì chỉ ăn cơm muối vừng mà. Ăn xong ngâm bát, lâu lâu quay lại tráng và dùng cái cọ xoong (đã dính sẵn nước rửa bát vì mọi người rửa xong thì đặt giẻ rửa bát bên cạnh cái cọ xoong, hiếm lắm mình mới pump một giọt Minh Hồng ra dùng). Về nhà mình mới rửa lại.

 

2020년04월26일

#randomchallenge

Day one: A song you like with a colour in the title – Blue – BIGBANG

Day two: A song you like with a number in the title – Three things I have left – Kang Ha Neul

Day three: A song that reminds you of summertime – On rainy days – BEAST

Day four: A song that reminds you of someone you’d rather forget – Demons – Imagine Dragons

Day five: A song that needs to be played loud – My heaven – BIGBANG

Day six: A song that makes you want to dance – Seve – Tez Cadey

Day seven: A song to drive to – Wildest dreams – Taylor Swift 

Day eight: A song about drugs or alcohol – ?

Day nine: A song that makes you happy – Smile – Avril Lavigne

Day 10: A song that makes you sad – Stranger Sun

Day 11: A song you never get tired of – Into the new world – SNSD

Day 12: A song from your pre-teen years – When you’re gone – Avril Lavigne

Day 13: A song you like from the 70s – Killing me softly with his song – Roberta Flack

Day 14: A song you’d love to be played at your wedding – Into the new world – SNSD

Day 15: A song you like that’s a cover by another artist – Mong manh tình về – Thành Nghiệp

Day 16: A song that’s a classic favourite – Beethoven “Moonlight” Sonata, III “Presto Agitato”

Day 17: A song you’d sing a duet with someone on karaoke – Tình yêu tôi hát

Day 18: A song from the year you were born – As long as you love me – Backstreet boys

Day 19: A song that makes you think about life – Sống như những đoá hoa – Tạ Quang Thắng

Day 20: A song that has many meanings to you – Nhật ký của mẹ – Hiền Thục

Day 21: A song you like with a person’s name in the title – Anh – Hồ Quỳnh Hương

Day 22: A song that moves you forward – The climb – Miley Cyrus

Day 23: A song you think everybody should listen to –  So in love (Love story in Harvard OST)

Day 24: A song by a band you wish were still together – If I were you – 2NE1 

Day 25: A song you like by an artist no longer living – So, goodbye – Jong Hyun

Day 26: A song that makes you want to fall in love – Just the way you are – Bruno Mars

Day 27: A song that breaks your heart – All I ask – Adele

Day 28: A song by an artist whose voice you love – Don’t cry – Park Bom

Day 29: A song you remember from childhood – Bắc Kinh chào đón bạn

Day 30: A song that reminds you of yourself – Let it be – The Beatles

2020年04月23日

Lần đầu làm bánh. Đi làm trở lại sau giãn cách xã hội. Trời mưa nhưng dễ chịu, bị dính nước vào quần.

Sáng nay dậy từ 4:50, hí hửng lên làm bánh. Lúc đầu nghĩ xử lý xong nguyên liệu, cho vào nồi thì có thể đi đánh cầu lông nhưng lại không kịp giờ. Lúc 5h mình mang đồ lên bếp, tưởng đã xong xuôi bắt đầu bắt tay vào làm thì nhớ ra quên chưa bỏ trứng ở nhiệt độ phòng. Rồi trong lúc ngâm trứng nước ấm thì tiện thể rửa que đánh trứng, spatula, rây bột (hôm qua vừa mua, trời ơi làm xong thì mở tủ thấy nhà thực ra có sẵn một cái).

Mình đong như công thức rất chuẩn chỉnh nhưng không vì thế mà không cho sự do sáng tạo bay cao bay xa, và đương nhiên mình phải trá giá cho nó.

Công thức bánh 4 trứng: 100 gr đường – 100 gr bột – 10gr nước – 10gr dầu ăn – 1/4 tsp cream of tar tar – vanilla extract (không nhớ ml…) – 4 trứng tách riêng lòng đỏ lòng trắng

Lúc đong đường thì cái lọ đường nhà mình có kiến đôi chỗ, mình phải dùng thìa múc từng thìa, và phải lọc kiến có trong từng thìa múc. Mất khoảng 10 phút tính cả công đoạn lọc kiến. Mùi không thơm tí nào vì toàn mùi kiến :((. Rồi lúc đong đến 90gr thì thấy lâu quá nên dừng lại nghĩ là vì mình không ăn ngọt nên giảm đường cũng không sao. Chắc đây là lỗi thứ nhất.

Bước 1 là đánh lòng trắng, cho một nhúm muối, rồi cream of tar tar. Vì không có tsp nên mình cho một nhúm cream of tar tar không biết bao nhiêu nữa.. Rồi thấy thiếu thiếu, lại cho thêm gấp đôi. Rồi đánh, thì mình thấy “cục” cream of tar tar không tanm dù máy chạy rất đều.. Đợi thêm 5s vẫn đánh thì vẫn đó, đánh thêm thì biến mất. Nhưng mãi nó mới hết ý, hay không hết nhỉ.. Lỗi thứ hai.

Đong bột đủ 100gr. Đến lúc rây bột vào âu (để đánh cùng trứng) thì có bắn ra ngoài nhưng chắc chỉ 2gr. Thế mà mình thấy nó bắn xung quanh bát như vậy nên múc thêm một rây thêm, vì kiểu gì bột cũng bị mất khi dính vào rây, không đủ 100gr được. Thế là lấy thêm khoảng 2 thìa bột chẳng biết thêm bao nhiêu gr nữa @@. Lỗi thứ ba.

Hôm qua mình không mua vanilla extract vì chai ở Abby là chai nhựa. Nghĩ bụng có thể thay thế bằng nước cốt chanh nên vẫn không mua. Rồi sáng nay mở tủ thì ..không có quả chanh nào. Cố lục trong túi vỏ chanh thì lấy ra một quả teo tóp như cái đốt ngón tay, may cắt ra vẫn thành hình quả và vắt được. Vắt vào khoảng 5-6 giọt. Chắc là lỗi thứ tư…

Vì có máy đánh trứng nên khá tiện. Tình trạng trứng bước nào chuẩn theo công thức bước đó. Đến lúc đổ bột xong xuôi vào đánh đến cuối thì bắt đầu bọt khí chi chít như tổ kiến và mình bị nổi da gà ngay lập tức (ôi gõ những dòng này, cũng lập tức da gà thi nhau mọc). Theo như video người ta làm thì mịn không hạt bọt cơ mà @@. Càng cố chạy máy đánh trứng thêm cho mịn thì bọt càng chi chít ôi mẹ ơi da gà nổi suốt từ lúc đó đến giờ. Tôi đang làm cái gì vậy… Có ăn được mẻ này không…

Rồi quyết định đến lúc dừng lại để cắm điện nồi. Tiếng Nhật nên chạy lên chạy xuống tầng hỏi Loan (xuống tầng bắt wifi rồi lại chạy lên chụp ảnh nồi rồi lại xuống). May Cọt cho mượn điện thoại vì mẹ không có nhà không mượn mẹ được, Baddie hết pin.

Rồi cũng bấm được chế độ Cake. Nồi hiện 65 phút nhưng mình thấy mọi người bật nồi chỉ 45 phút nên mình chỉnh xuống 45 phút. Start! Lúc ý là 6:55. Chắc lúc xong là vừa kịp mở nồi để chiêm ngưỡng em nó thành hình rồi đi làm luôn.

Vừa bật nồi xong thì chưa muốn ăn sáng nên xuống workout một chút vì nghĩ nay đi làm tối về lại không có động lực tập. Cụ thể là 4 vòng Sun Salutation – 50 Plié Squat – Giãn lườn thở sâu nghiêng trái phả 25 lần mỗi bên – Push Up 10 – High plank 120s (tới giây 60 thì chuyển qua Downward Dog thở 2 cái vì đau bụng quá, quay lại giữ tiếp High Plank – tới giây 90s lại Downward Dog, lại quay lại giữ tiếp tới giây 120s) – Push up 10 Sau đó dãn vai rồi lên ăn sáng.

Ăn một bát cơm gạo lứt mix hạt bé (bằng bát nước mắm) với muối vừng, tôm, rau luộc (rau muống, giá, đỗ vừa hái trên vườn). Cảm thấy không ngon miệng vì nghĩ tới âu bột chi chít bọt khí trước khi bật nồi nướng bánh.. Cầu nguyện.

Rồi nồi Done. Không ngửi thấy mùi thơm bốc lên. Mở ra, mùi tanh của trứng, và cái bánh óp ép lại. Hự.

Trong video lúc bánh xong là người ta phải lấy dao vét quanh thân bánh để nó ra khỏi nồi. Bánh của mình thì nó óp vào rồi nên đổ cái là ra :)). Lại còn bẹt xuống nữa.

Bánh vàng, không có mùi cháy. Nhưng teo tóp.

Ngửi mùi thì chỉ thấy mùi trứng tanh, vì làm gì có mùi gì thơm ở nguyên liệu? Vanilla không, sữa không, bơ không :(. Có đường tưởng vị ngon ngọt thì cũng bị át bởi mùi kiến rồi còn đâu…

Rồi mình cho vào hộp mang đi làm, mình sẽ phải làm chuột bạch chứ còn ai nữa.

Mẹ bảo không thích làm bánh vì nhiều đường. Nhìn cái bánh thì to hơn lòng bàn tay một tí (vì đường kính nồi nhà mình là 16cm, xong bánh còn teo thêm 1cm), nhưng nghĩ tới bát đường gần 100gr lúc sáng thì… Ôi béo thế nào rồi đấy!

Viết đến đây thì là 10:34. Có thể ăn nhẹ bánh bây giờ. Tạm biệt. Hy vọng lần đầu làm ra thứ ăn được chứ không đến mức vứt đi..

P/s: Sẽ phải mua vanilla cho thơm, và bột cacao. Bài học: đừng bao giờ thay thế cái gì trong công thức! Mình mà là người viết công thức làm bánh thì mình sẽ nhấn mạnh phải có vanilla, vì nếu không thì không chỉ bánh không thơm, mà nó còn tanh mùi trứng!!!

2020年02月04日

Lời khuyên không dùng thiết bị công nghệ 2 tiếng trước khi đi ngủ mình nghe nhiều. Bản thân cũng luôn muốn hạn chế dùng Baddie khi ở nhà. Nhưng tính ra những tối mình không động vào máy chắc chiếm 2% của 365 ngày trong năm vừa qua. Nhớ hồi tập cheer chuẩn bị cho ACIC 2018, đợt này tập trong khoảng 4 tháng gì đấy, tập căng chắc 2 tháng cuối. Nói chung là về muộn ít nhất nửa tuần, thế mà mình vẫn có động lực đọc sách. Trong khoảng thời gian này thì mình đọc xong Suối nguồn của Ayn Rand. Không những sắp xếp thời gian đọc mà còn chép lại những đoạn mình thấy hay. Nhắc lại chuyện này vì những gì mình làm hiện tại mình không chắc có phải con người mình muốn trở thành không nữa.

Dạo này không nghe audiobook trước khi ngủ, mà, hoặc là nhắn tin hoặc lướt mạng. Kindle mình còn chẳng động đến. Thế mà hai năm trước mua mình khăng khăng là mình cần Kindle để đọc buổi tối, tránh đọc Baddie vì có ánh sáng xanh.

Dùng công nghệ trước khi đi ngủ không phải điều mình muốn, nhưng nó lại là thói quen của mình ít nhất nửa năm nay. Sau khi nghĩ lại về giải pháp, thói quen mới, thì mình vẫn thích nhất là giải pháp này: có người nói chuyện cùng rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Mà người ngủ cùng mình chỉ có con Cún (em gái) chứ còn ai nữa. Nhưng dạo này nó online nhiều quá, toàn ngủ sau mình. Nghĩa là mình làm mọi thứ xong xuôi rồi nhảy lên giường để chuẩn bị ngủ thì mình cũng không ngủ ngay, mà sẽ dùng Baddie. Phải một lát sau khi mình dùng máy (khoảng 15-20 phút) thì nó mới vào phòng.

Ước gì được nói chuyện với nó rồi chìm vào giấc ngủ như ngày trước. Hình như “hồi trước” này là mình crush các kiểu nên có rất nhiều chuyện để tám với nó.

Không có option là mẹ đâu, vì mẹ ngủ với bố, và phải có tiếng tivi thì mẹ mới vào giấc được. Mình thì ghét tiếng tivi, mình không xem. Nếu nghe không thì cảm giác ánh sáng xanh vẫn bắn vào người nên mình cũng không thích.

Tối nay mình đi Sapa với công ty. Không biết lần bao nhiêu mình nói câu này khi có một kì nghỉ dù ngắn hay dài: mình sẽ không động đến công nghệ.

Nhưng vẫn phải nói. Dù nó không phải thói quen của mình, nó chỉ là điều mình muốn bản thân làm, thực tế là mình vẫn dùng máy để giết thời gian :(.

Từng đi Sapa mấy năm trước và vẫn hãi đường đèo. Lần này đi đêm, trời còn mưa ướt trơn trượt nên mình toàn nghĩ những điều tệ nhất có thể xảy ra :(.

Mong mọi người giữ sức khoẻ trong tình hình bệnh dịch như  này; mong trong lúc nghỉ dưỡng thì tình hình những người nhiễm virus corona ở Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung sẽ khả quan hơn và không có thêm ai tử vong vì bệnh.

Chúc bản thân có một kì nghỉ đúng nghĩa.

Đi. Thở. Bơi. Quan sát. Cười. Sinh hoạt cân bằng. Trở về có thêm năng lượng.

2019年12月19日

Viết ngắn một tí nhé?

Chủ đề là 1001 điều làm mình vui!

Trước mỗi lần đọc câu đấy thì não mình sẽ tự động ca lên bài ca là phải có ngữ cảnh cụ thể chứ, nói thếsao trả lời bla bla. Giờ lại thấy lúc đấy nghĩ nhiều quá, chỉ cần liệt kê những niềm vui nhỏ bé ở một hiện tại nào đó cũng được mà.

  1. Đi làm. Nếu một ngày được check đồng hồ hai lần lần, một lần buổi sáng mình sẽ muốn nhìn thấy 11:50 (vì còn 10 phút là đến giờ nghỉ trưa), một lần buổi chiều sẽ là 17:20 (vì còn 10 phút nữa là tới giờ checkout :))).
  2. Mẹ thổi cơm vừa đủ, nấu đồ ăn vừa đủ. Cả nhà ăn xong thì các bát đĩa đều hết đồ ăn. Không ai (luôn là mẹ với mình) phải có trách nhiệm kết thúc, cũng không phải tìm thêm bát đĩa úp đồ ăn để cho vào tủ lạnh. Chỉ có một việc là mang hết ra bồn rửa!
  3. Hôm nào cũng có động lực tập thể dục và động lực đó đủ lớn để biến hành động thành sự thật.
  4. Ăn rau trước khi ăn cơm.
  5. Nhìn piano tutorial và đánh theo được luôn. Mắt chỉ nhìn lên video, không nhìn xuống đàn hay tay mà vẫn đánh đúng nốtttt.
  6. Không gội đầu mấy ngày mà đầu vẫn thơm :))
  7. Có móng tay xinh.
  8. Tối được nằm cạnh mẹ xàm xí đủ thứ chọc phá mẹ trong lúc mẹ xem phim. Lúc nào cảnh buồn mà mẹ khóc (mẹ rất dễ khóc theo diễn viên, kể cả vừa bật tivi lên 5s) mà mẹ phải trả lời những câu hỏi của mình (vì mình nài, vì khóc thì thở còn bị ngắt quãng, nói gì đến nói) thì mình đều phá lên cười.
  9. Thấy bố cười. Hoặc khi nào hai bố con hội thoại với nhau được trên ba câu mà ăn ý.
  10. Không cần tới Baddie để chìm vào giấc ngủ tối.
  11. Không phải mang việc về nhà làm (ví dụ chạy deadline) sau giờ hành chính. Không muốn nhìn máy tính lúc ở nhà.

Thôi dừng thôi, còn đâu viết ở một post khác. Có nhiều bài đang viết dở nhưng cứ đợi đủ mới post nên mãi chẳng post được vì có sờ lại đâu.

2019年12月06日

‘Thì thôi.’

Dạo này mình hay trả lời như thế với tất cả mọi thứ.

‘Máy hết pin không sạc thì bố mẹ liên hệ sao?’ – ‘Thì thôi.’

‘Nếu abc rồi xyz thì sao?’ – ‘Thì thôi.’

Kiểu bất cần làm người nói chuyện với mình phát điên ấy. Mình không cố tình làm bất kỳ ai phát điên, chỉ là mình kiểu tự dưng bất cần như thê, không quan tâm hệ quả gì sau này.

Hôm trước đọc một bài nói là tuổi này bây giờ thì đang ‘bấp bênh’ chứ chưa thấy ‘nhẹ tênh’ được. Cũng đúng. Mình vẫn đang muốn tìm kiếm cảm giác gì đó. Cảm giác sống à? Chẳng biết. Làm rất nhiều thứ để tìm cho ra cảm giác đã như thế, nhưng mà mình cứ luôn cho rằng mình chưa thấy.

Lộn đúng cảm giác. OK, rất đã. Rồi sao?

Mình cảm thấy mình muốn ngóng tới một cái đích được định nghĩa rõ ràng. ‘Để làm gì?’ luôn là câu hỏi mình nghĩ đi nghĩ lại mấy tháng nay. Nhưng không định nghĩa được, thế là mình cho rằng những gì mình làm đều là vô nghĩa luôn, mặc dù trong lúc mình làm hoạt động đó mình thấy vẫn mindful, meaningful.

Hai tuần vừa rồi điểu chỉnh lại ăn uống sinh hoạt, cả mindset nữa nên không đau bụng dưới trái nữa. Tại sao phải đến khi được khuyên đi nội soi đại tràng thì mình mới thức tỉnh nhỉ? Thức tỉnh nhìn lại những điều có hại mình làm với cơ thể bấy lâu: ví dụ ăn rất nhiều vào một bữa/ chỉ ngừng ăn khi không thở nổi.

Đấy là một trong những việc CẦN tầm soát từ lâu, từ đầu rồi. Nhưng mà phải sau một thời gian chuệnh choạng, bất cần thì hiện tại mình mới cảm giác là mình đang tầm soát nó. Mong manh lắm.

Khi mà cho được một việc vào vòng kiểm soát, thì phải tiếp tục chọn thêm một hoạt động nữa, trong khi vẫn phải tầm soát việc kia. Mình đang thấy có hai việc tranh nhau vị trí được mình ưu tiên: 1. dọn phòng (bao gồm dọn tủ quần áo, chỉ để lại essentials chứ không bày cho có) và 2. skincare buổi tối.

Tháng này mình đang nghỉ tập cheer để tập trung chạy deadline luận ở công ty, nên là tối về là về nhà luôn. Nhưng mà lúc chuẩn bị về thì cơ thể luôn ở trạng thái vừa đói vừa buồn ngủ. Về nhà lại chọn xem làm cái nào trước, đau đầu và quyết định được thay đổi theo từng hôm, từng tâm trạng :)). Ăn xong mà ngủ thì lúc 21h, 22h dậy rất khô mắt. Hôm rồi 21h gọi học sinh tư vấn thì mắt díu mắt mở, gọi trong trạng thái mắt nhắm vì quá khô. Hôm đấy ăn xong thì lên gọi học sinh luôn chứ không còn thời gian ngủ. Nói chung là dù ngủ dù không thì mắt vẫn khô.

Kiểu mình năng suất nhất lúc giờ hành chính ấy. Phải mang việc về nhà thì chất lượng bản thân cũng như công việc không được đảm bảo lắm. Nhưng ban ngày tụi học sinh đi học nên chẳng mấy đứa rảnh ban ngày như anh chị làm giờ hành chính mà sắp xếp gọi.

(…)

Nghe chẳng có gì là to tát đâu nhỉ. Ấy thế mà cảm tưởng chỉ cần tầm soát được những việc như thế là mình đã sống trọn vẹn, ý nghĩa một ngày rồi ý. Dọn phòng hay skincare không chỉ có ích lợi cho mình mà khi mình làm và thích nó, tạo thành thói quen, chắc chắc mình sẽ đi truyền cảm hứng cho người khác. Ví dụ, sau khi dọn xong phòng mình thì dọn sang phòng khác, bày skincare routine cho những người thân yêu nữa.

Giờ nghỉ trưa rồi, cho mắt nghỉ nhé

 

Create your website with WordPress.com
Get started